Print Friendly, PDF & Email

ĐÀN BÀ SỐNG CHO CON

Hôm qua nhận thiệp cưới
Đứa bạn quên Ninh Bình
Học chung hồi Sư phạm
Nó lấy chồng thành Vinh.

Mười năm trước đinh ninh
Chẳng ngại ngần nó nói:
“Dù sau này già ngói
Chẳng lấy chồng Nghệ An”.

Hỏi bạn sao đã toan
Bội thề xưa ước cũ.
Bạn buồn: “Xuân như lũ,
Bỗng tuổi mình bọt tan”.

Những nhát chém thời gian
Hằn thêm sâu khóe mắt
Xuân thì qua se sắt
Đàn bà sống cho con?

Đợi chi em mỏi mòn
Anh chẳng còn lời hứa
Đợi ai em đợi nữa
Cho nhan sắc em xa.

Anh về với người ta
Chơi vơi, em tủi hổ
Trót yêu là trót khổ
Thà đò lá sang qua.

Bến bờ kia thảm hoa?
Hay những là nước mắt?
Tim ôm tim quặn thắt.
Đàn bà sống cho con!