
*** Đêm qua đất bỗng đổ mưa gột đi bao nỗi dây dưa của trời. Đêm qua nắng bỗng xa rời trưa nay gió thổi rối bời trăng sao. Đêm qua biển bỗng vươn cao núi non rút xuống thành…
![]()
Một ngày mười bảy tháng hai (17/2),Kẻ im thin thít, kẻ hai trăm bài.Ngàn năm rồi cũng chẳng dài.Mười quên một nhớ, còn ai giữ nhà?
![]()